Monday, November 17, 2014

Thú tiêu khiển âm nhạc nghiệp dư

Mỗi người mê nhạc có 1 cái tài / năng khiếu nào đó về âm nhạc (sáng tác, trình bày). Nếu thật xuất sắc, sẽ nổi tiếng, và có thể tìm sinh kế bằng ngành âm nhạc. Vì đó là sinh kế, nên trừ 1 số rất ít bất cần quần chúng, còn đa số cũng phải "chiều" thị hiếu đại chúng, và nghề của họ thành ra "show business". Và số thính giả của họ trở nên nhiều khủng khiếp . Ví dụ vào Youtube tìm "bang kieu noi tinh yeu bat dau" sẽ thấy bài này có hàng mấy chục posting và có trên 10 triệu views, riêng cái này đã 8.6 triệu (https://www.youtube.com/watch?v=xmfZ2U9bmZg )
Còn 1 số đông khác thì có sinh kế khác, và coi như âm nhạc là 1 thú tiêu khiển . Hoạt động có thể là năn nỉ bạn bè hòa âm, hát, thu ra CD, hay bỏ tiền ra nhờ nhạc sĩ chuyên nghiệp làm CD . Chắc là ai cũng tốn tiền và thì giờ vì cái tiêu khiển này, khó mà bán CD gỡ lại được vốn sản xuất. Ít nhất đó là trường hợp của tôi . Không biết các anh chị ra sao, nếu ai chơi nhạc mà huề vốn hay lời xin cho biết để tôi ngả mũ khâm phục .
Vì là nghiệp dư, bỏ tiền nhà ra tiêu khiển, nên mình có thể thuần túy theo "nghệ thuật", bất cần đại chúng, muốn viết, muốn làm gì thì làm ... bởi vậy được hàng chục ngàn views là hiếm có, còn lại lẹt đẹt vài trăm là thừơng.
Đến đây xin lan man thêm về thị trường người nghe
Trung bình nếu khá thì 1 bài hát được 1 lần xem 1 ngày, coi như 1 năm ta có thêm 365 fans, ở trên Internet 10 năm được 3000-4000 fans (Cũng giống như con số anh Phạm Anh Dũng có được cho bài Dạ Quỳnh Hương). Nếu ở hải ngoại có 500 tác giả nghiệp dư, và mỗi fan trung bình ủng hộ 10 tác giả, thì số fan nhạc nghiệp dư hiện nay là 3000 * 500 / 10 = 150,000. Nếu ước tính giới già trên 40 tuổi chiếm khoảng 32 %, với 2 triệu người ngoài nước thì có 640,000 (http://www.indexmundi.com/vietnam/age_structure.html)
Nếu nhìn vào thị trường trong nước thì lại thêm 32% của 90 triệu = 28 triệu nữa .
Như vậy số người nghe (fan) mà mỗi người chúng ta có được còn ít và có khả năng khai thác thêm. Nếu bạn nghĩ là nhạc mình nghe "được", thì ta nên tìm cách làm cho phong trào nghe nhạc nghiệp dư mạnh hơn nữa. Các bạn nghĩ sao ?

Thơ ngỏ mời các bạn Facebook yêu nhạc tham gia nhóm Bạn Nhạc

(Đã gởi cho diễn đàn Nhạc Việt Yahoo group)

Diễn đàn Nhạc Việt được thành lập năm 2000 để những songwriter nhạc Việt (chuyên nghiệp và nghiệp dư) thảo luận, trao đổi kỹ thuật sáng tác, trình bày, và giới thiệu các sáng tác đến với nhau. Lúc rộn rịp nhất là năm 2001, trung bình 1 tháng có 508 postings (17/ngày).
Từ năm 2012, diễn đàn hầu như bị bỏ hoang, trung bình 1 tháng là 68 postings (2012), 41 (2013) và 34 (2014). Vài ba thành viên tiếp tục dùng diễn đàn như nơi thông báo tác phẩm của mình, post nào cũng chìm lỉm như 1 viên đá ném vào ao, không có 1 ý kiến trao đổi nào cả.
Đối với tôi (và chắc nhiều bạn yêu nhạc khác), nghe 1 sáng tác mới không thành vấn đề, nhưng ngại nhất là viết vài dòng để cho biết mình đã nghe rồi, không lẽ cứ khen: tuyệt vời, trên cả tuyệt vời, hay quá vv... Nếu có 1 chỗ bấm like để cho người post biết là có A, B, C,D ... đã nghe thì người post còn thấy chút ít khích lệ. Facebook cho ta khả năng đó.
Nhưng Facebook có 1 khó khăn, nếu tôi quen với 30 bạn viết nhạc, và tôi follow 30 bạn đó, một ngày Facebook của tôi sẽ tràn ngập những hoạt động 30 bạn, thích cái này, thích cái kia. Tôi bắt buộc phải unfollow, và như vậy khi bạn tôi post nhạc mới tôi cũng không biết. Cách giải quyết: dùng Facebook Group.
Nếu tất cả các bạn viết nhạc tham gia 1 nhóm Facebook, thì mỗi người chỉ cần follow nhóm là sẽ biết tin tức hay thảo luận post trên nhóm. Nói tóm lại đây là diễn đàn Nhạc Việt trong đó ta có thể post đủ thứ: thảo luận, tin tức, MP3, video Youtube, music sheet v.v .. và mọi người có thể dễ dàng click "Like" để khích lệ người post
Tôi đã thử tạo ra 1 nhóm Bạn Nhạc trên Facebook:https://www.facebook.com/groups/BanNhac/
Ngoài songwriters, tôi thấy nhóm nên nồng nhiệt đón nhận:
- ca sĩ: những tiếng hát tài tử muốn phổ biến giọng hát của mình - Nếu bạn có nhạc phẩm và được các bạn ca sĩ trong nhóm hát, thì giao lưu tăng được 1 tầng về lượng và chất
- thi sĩ: nếu muốn post tìm nhạc sĩ phổ nhạc thơ mình
- khán/thính giả: để thưởng thức và ủng hộ tác phẩm mới
Nếu các bạn thấy nhóm Bạn Nhạc trên Facebook có thể có ích hơn là diễn đàn NV hiện nay, và bạn đã có Facebook account, mời các bạn đến:https://www.facebook.com/groups/BanNhac/ và click green button +JoinGroup.
Nếu bạn chưa có Facebook account, bạn nên có. Nếu có sáng tác cần phổ biến, bạn cần có 1 Facebook account để các fans, followers có thể liên lạc với bạn.
Nếu có một số bạn gia nhập chúng ta hy vọng sẽ có 1 diễn đàn mới nhiệt náo vui vẻ hơn. Rất mong các bạn ghé Web page trên và thử join một phen.

Friday, October 17, 2014

Vài suy nghĩ về phổ biến nhạc

Cách đây vài hôm tôi có đọc 1 bài báo về ban nhạc U2 cho không album mới của họ trên iTunes và bị phê bình.

"The music was made available for free to more than 500 million iTunes customers in 119 countries last month. It has been reported that around 5% of those (25 millions people) have downloaded U2's latest opus ".

CD trước họ bán được 5 triệu bản: "The Irish band's last album, No Line on the Horizon, released five years ago, topped the UK album chart and went on to sell five million copies."

Tạm giả định lần này họ cũng sẽ bán được 5 triệu bản, và tạm tính 1 CD người nghệ sĩ được $1. Như vậy họ đã cho không 5 triệu. Tại sao ?

Bài báo viết:

Bono (the band leader) replied: "I had this beautiful idea and we got carried away with ourselves. ... A drop of megalomania, a touch of generosity, a dash of self-promotion and deep fear that these songs that we poured our life into over the last few years mightn't be heard."

http://www.bbc.co.uk/news/entertainment-arts-29630291

Vâng cái nỗi sợ hãi là những đứa con tinh thần của mình sẽ chẳng bao giờ thấy ánh mặt trời, ngay cả 1 rock band như U2 còn có, thì với những người viết nhạc ít ai biết, cái tương lai đó chắc chắn sẽ xảy ra. Tôi nhớ năm nay có đọc 1 bài của anh Phạm Anh Dũng cũng nói 1 câu về viễn tượng đó.

Thế thì, trừ trường hợp bạn viết ra chỉ để cho mình, không cần tri âm, còn đa số chúng ta bị thôi thúc bởi hành động: phổ biến ... phổ biến .. phổ biến ... Viết ra không phổ biến thì là ăn không tiêu, không thuận lẽ trời đất. Trừ 1 số đã thành danh, đa số chúng ta còn có nhiều tác phẩm chưa ai nghe, hay quá ít người nghe.

Tôi đã lâu không sáng tác, và trong cái giai đoạn trên 6 bó, sau khi bỏ bê âm nhạc hơn 10 năm, nay có thì giờ tôi quay lại . Nhưng mục tiêu của tôi không còn là sáng tác, mà là phổ biến. Sau khi qua 1 số diễn đàn, tôi thấy là càng post càng nhiều diễn đàn càng tốt. Mỗi diễn đàn có 1 cái mạnh, nhưng 1 diễn đàn phù hợp cho songwriter chưa có.

Vì vậy, để đáp ứng nhu cầu cần phổ biến của các nhạc sĩ, tôi liều mạng lập nhóm Bạn Nhạc để các songwriter có thêm 1 sân chơi để giới thiệu nhạc mình. Nhạc hay thì nhiều người nghe, nhạc ít hay ít người nghe, nhưng ai cũng có cơ hội khoe tác phẩm của mình với càng nhiều người càng tốt.

Nồng cốt của nhóm là nhạc sĩ, nhưng để có nhiều người nghe, nhóm cần khuyến khích và đón nhận các tiếng hát nghiệp dư sẵn sàng hát những bài mới, những thính giả thích nghe nhạc mới lạ. Nhóm càng đông, càng hào hứng, các ca khúc càng có nhiều cơ hội được nghe.

Hy vọng các bạn thấy nhóm có thể giúp được phần nào cho việc phổ biến nhạc, và tích cực mời thêm các bạn nhạc sĩ, ca sĩ, thính giả tham gia nhóm.

Nhóm có 1 web page và chúng ta có thể đưa những thông tin có tính cách dài hạn vào web page, ví dụ danh mục bạn yêu nhạc (không giới hạn chỉ là member nhóm), các tài liệu giúp đỡ kỹ thuật (blog, làm audio và video, post nhạc ..). Mời các bạn ghé thăm và nếu có, đóng góp thêm nội dung .

Vài dòng tâm sự cùng các bạn và mong được các bạn thông cảm và ủng hộ để nhóm Bạn Nhạc là 1 sân chơi hứng thú cho mọi thành viên .


Saturday, April 26, 2014

Ðà Lạt Mộng Mơ

KP (Tran Van Khang)

Anh thăm lại thành phô’ Cao Nguyên vào một ngày Mùa Xuân.  Một mình đi trên những con dốc cũ, những đường phô’ xưa.  Thảm cỏ bên hồ này.  Hàng cây cạnh bờ suối kia.  Anh nhơ’ về những kỷ niệm ngày nào đã xa …
Ngày đó, và co’ lẽ cả thời nay, trong ba ngày Tê’t, bạn bè và họ hàng thường đi chu’c Tê’t nhau.  Gặp đi gặp lại, nhiều khi trong cùng một ngày. Cha mẹ anh muô’n được thư thả, yên tĩnh, tra’nh ca’i cảnh “Ði chu’c Tê’t nhau”, nên năm nào cũng mượn căn nhà nghỉ ma’t nhỏ của ông bác tại Ðà Lạt khoảng hơn một tuần vào mỗi dịp Tê’t.  Ba’c của anh làm nghề thầu khoa’n tại Sàigòn.  Ông kinh doanh lơ’n và giao thiệp nhiều, nên dịp đầu năm cần ở lại Sàigòn chu’c Tê’t, thăm hỏi và lo “xã giao” vơ’i giơ’i kinh doanh. 
Căn nhà của ông ba’c tại Đà Lạt ở trên một con đường dô’c thoải, bên mặt là sườn đồi co’ những cây xanh, bên tra’i là một biệt thự nhỏ màu hồng vơ’i một vườn hoa đẹp.  Ngay từ năm đầu mơ’i đê’n, anh đã chu’ y’ đê’n bo’ng da’ng người thiê’u nữ la’ng giềng xinh tươi.  Ðặc biệt mỗi tô’i, sau bữa ăn chiều, anh được nghe tiê’ng đàn dương cầm của nàng vọng sang.  Dịp Tê’t năm sau, anh đem theo cây đàn Guitar của mình.  Hễ tô’i hôm trươ’c nàng đàn những bản như Vọng Ngày Xanh, Suô’i Mơ, Về Ma’i Nhà Xưa, Love Story, Anh Ðê’n Thăm Em Một Chiều Mưa …thì ngày hôm sau anh lại tập những bài nhạc â’y và trươ’c bữa ăn tô’i, lên sân thượng đàn một mình, hy vọng nàng nghe … tiê’ng tơ lòng của anh, đồng thanh tương ứng.  Sau vài ngày, nàng đổi sang những bài nhạc cổ điển hay bán cổ điển Serenade, Sonatina, Moonlight Sonata …  Thê’ là anh đành chịu thua ! Không co’ những bài nhạc này soạn cho Tây Ban Cầm trong tay, và những bài này kho’ qua’ cho trình độ âm nhạc của anh!
Cuô’i cùng anh cũng quen được nàng nhân dịp anh đi chợ Đà Lạt cùng cô em ga’i.  Em anh thi’ch tra’i cây Ðà lạt như tra’i mận, tra’i dâu và chuô’i La Ba …  Em ga’i anh đã là “nhịp cầu đưa duyên” cho anh và nàng.  Cuộc tình thơ mộng và trong sạch.  Dịp Hè năm đo’ anh lại lên ÐàLạt và tình thương mê’n nảy nở vơ’i nàng nhiều hơn.  Nàng tên Diễm T.  Một lần anh hỏi nàng “Tại sao những người con ga’i tên Diễm đều đẹp ?”.  Nàng e thẹn không no’i, đôi ma’ ửng hồng.  Anh hỏi thêm “Sao ma’ ca’c cô ga’i Ðà Lạt lại co’ màu hồng râ’t tự nhiên, râ’t đẹp”.  Nàng đa’p bằng tiêu đề của một bài nhạc “Anh, đừng hỏi tại sao”.  Giọng nàng, khi thanh trong ngọt ngào như tiếng chim uyên.  Anh hôn nhẹ lên ma’ nàng ...  Anh nói thêm “Làm Sao Em Biết, phải không em”. 
Nhưng rồi “tình yêu trả lại trăng sao”, cuộc tình của anh và nàng gặp nhiều trắc trở, không thành...  Ðể rồi hôm nay, anh một mình lang thang đi qua ngôi nhà cũ, bươ’c chậm trên những con đường xưa, tưởng như thoáng đâu đây còn có âm ba tiếng dương cầm của ngày đã xa.  Anh khẽ ha’t cho riêng tâm sự mình.
Ðà Lạt còn mơ yêu đương một thời
Cây xanh, giòng suô’i, đêm về sao rơi
Bươ’c trên đường phô’ cũ
Co’ tôi người cô lữ
Mơ về những tha’ng ngày xưa …
Quy’ thân hữu co’ nhiều cảm tình vơ’i Ðà Lạt, co’ thể xem phong cảnh và nghe thêm nhiều bài nhạc về thành phô’ này. Bài nhạc kể trên là bài sô’ 8 trong THƠ NHẠC VIỆT: