Saturday, April 26, 2014

Ðà Lạt Mộng Mơ

KP (Tran Van Khang)

Anh thăm lại thành phô’ Cao Nguyên vào một ngày Mùa Xuân.  Một mình đi trên những con dốc cũ, những đường phô’ xưa.  Thảm cỏ bên hồ này.  Hàng cây cạnh bờ suối kia.  Anh nhơ’ về những kỷ niệm ngày nào đã xa …
Ngày đó, và co’ lẽ cả thời nay, trong ba ngày Tê’t, bạn bè và họ hàng thường đi chu’c Tê’t nhau.  Gặp đi gặp lại, nhiều khi trong cùng một ngày. Cha mẹ anh muô’n được thư thả, yên tĩnh, tra’nh ca’i cảnh “Ði chu’c Tê’t nhau”, nên năm nào cũng mượn căn nhà nghỉ ma’t nhỏ của ông bác tại Ðà Lạt khoảng hơn một tuần vào mỗi dịp Tê’t.  Ba’c của anh làm nghề thầu khoa’n tại Sàigòn.  Ông kinh doanh lơ’n và giao thiệp nhiều, nên dịp đầu năm cần ở lại Sàigòn chu’c Tê’t, thăm hỏi và lo “xã giao” vơ’i giơ’i kinh doanh. 
Căn nhà của ông ba’c tại Đà Lạt ở trên một con đường dô’c thoải, bên mặt là sườn đồi co’ những cây xanh, bên tra’i là một biệt thự nhỏ màu hồng vơ’i một vườn hoa đẹp.  Ngay từ năm đầu mơ’i đê’n, anh đã chu’ y’ đê’n bo’ng da’ng người thiê’u nữ la’ng giềng xinh tươi.  Ðặc biệt mỗi tô’i, sau bữa ăn chiều, anh được nghe tiê’ng đàn dương cầm của nàng vọng sang.  Dịp Tê’t năm sau, anh đem theo cây đàn Guitar của mình.  Hễ tô’i hôm trươ’c nàng đàn những bản như Vọng Ngày Xanh, Suô’i Mơ, Về Ma’i Nhà Xưa, Love Story, Anh Ðê’n Thăm Em Một Chiều Mưa …thì ngày hôm sau anh lại tập những bài nhạc â’y và trươ’c bữa ăn tô’i, lên sân thượng đàn một mình, hy vọng nàng nghe … tiê’ng tơ lòng của anh, đồng thanh tương ứng.  Sau vài ngày, nàng đổi sang những bài nhạc cổ điển hay bán cổ điển Serenade, Sonatina, Moonlight Sonata …  Thê’ là anh đành chịu thua ! Không co’ những bài nhạc này soạn cho Tây Ban Cầm trong tay, và những bài này kho’ qua’ cho trình độ âm nhạc của anh!
Cuô’i cùng anh cũng quen được nàng nhân dịp anh đi chợ Đà Lạt cùng cô em ga’i.  Em anh thi’ch tra’i cây Ðà lạt như tra’i mận, tra’i dâu và chuô’i La Ba …  Em ga’i anh đã là “nhịp cầu đưa duyên” cho anh và nàng.  Cuộc tình thơ mộng và trong sạch.  Dịp Hè năm đo’ anh lại lên ÐàLạt và tình thương mê’n nảy nở vơ’i nàng nhiều hơn.  Nàng tên Diễm T.  Một lần anh hỏi nàng “Tại sao những người con ga’i tên Diễm đều đẹp ?”.  Nàng e thẹn không no’i, đôi ma’ ửng hồng.  Anh hỏi thêm “Sao ma’ ca’c cô ga’i Ðà Lạt lại co’ màu hồng râ’t tự nhiên, râ’t đẹp”.  Nàng đa’p bằng tiêu đề của một bài nhạc “Anh, đừng hỏi tại sao”.  Giọng nàng, khi thanh trong ngọt ngào như tiếng chim uyên.  Anh hôn nhẹ lên ma’ nàng ...  Anh nói thêm “Làm Sao Em Biết, phải không em”. 
Nhưng rồi “tình yêu trả lại trăng sao”, cuộc tình của anh và nàng gặp nhiều trắc trở, không thành...  Ðể rồi hôm nay, anh một mình lang thang đi qua ngôi nhà cũ, bươ’c chậm trên những con đường xưa, tưởng như thoáng đâu đây còn có âm ba tiếng dương cầm của ngày đã xa.  Anh khẽ ha’t cho riêng tâm sự mình.
Ðà Lạt còn mơ yêu đương một thời
Cây xanh, giòng suô’i, đêm về sao rơi
Bươ’c trên đường phô’ cũ
Co’ tôi người cô lữ
Mơ về những tha’ng ngày xưa …
Quy’ thân hữu co’ nhiều cảm tình vơ’i Ðà Lạt, co’ thể xem phong cảnh và nghe thêm nhiều bài nhạc về thành phô’ này. Bài nhạc kể trên là bài sô’ 8 trong THƠ NHẠC VIỆT:


No comments:

Post a Comment